Các nhà in có thể làm gì để tái chế chất thải
Người dịch: Ngô Phạm Anh Khoa
Vương quốc Anh là nhà sản xuất các sản phẩm in lớn thứ năm trên thế giới và mặc dù không có bất kỳ số liệu thống kê nào để chỉ ra mức tiêu thụ nguyên liệu tổng thể trong ngành, nhưng chúng ta có thể cho rằng đó là một số lượng đáng kể. Do đó, ngành in thải ra một lượng rác cao – và chỉ trong thời gian gần đây, trong khoảng hơn thập kỷ qua, phần lớn rác thải đã được tái chế.
Sự đa dạng của loại chất thải do ngành in tạo ra là rất lớn, và giấy – vật liệu gắn liền nhất với ngành này – cho đến nay là thứ dễ xử lý nhất. Nó được đưa đến một cơ sở tái chế, rửa sạch, nghiền nhỏ và làm lại thành giấy mới với nhiều mức chất lượng. Khi mà trước đây các loại giấy phải được phân loại và tách biệt cẩn thận để đảm bảo khả năng tái chế tối ưu, giờ đây ta đã có công nghệ giúp các nhà máy giấy sử dụng hỗn hợp nhiều loại giấy khác nhau cho việc tái chế. Điều này giúp quản lý chất thải dễ dàng hơn đối với các bên liên quan – mặc dù có một số hạn chế, chẳng hạn như giấy màu trắng tốt nhất, vẫn là một vật liệu có giá trị cao. Vì vậy, nhiều công ty quản lý chất thải sẽ xử lý loại giấy này riêng biệt.
Xử lý pallet gỗ cũng đơn giản không kém. Sau khi cắt nhỏ, chúng hoặc được tái chế thành dăm gỗ và ván sợi hoặc tìm mục đích khác như làm gối đệm cho gia súc, vật liệu cho lề đi bộ hoặc làm sinh khối (biomass) – một nguồn năng lượng tái tạo. Việc tái chế bản kẽm (nhôm) cũng đơn giản không kém và đặc biệt quan trọng, vì đây là vật liệu có thể được tái chế liên tục mà không làm mất đi các đặc tính hữu ích của nó. Sau khi làm sạch, nó được trải qua một quá trình nấu chảy và biến thành khối sẵn sàng để tái sử dụng bởi ngành công nghiệp động cơ hoặc các nhà sản xuất bản kẽm khác.
Ngay cả những vật liệu đã từng nổi tiếng là khó xử lý một cách an toàn, đặc biệt là xử lý sao cho thân thiện môi trường, đang trở nên dễ xử lý hơn và do đó tránh được việc chất rác thải không phân hủy được. Ví dụ, rác từ thiết bị điện tử (WEEE) đã trở nên nổi bật trong suốt những năm qua nhờ vào một số chỉ thị của EU. Việc xử lý loại rác này có thể rất khác nhau tùy theo phân loại, các công ty quản lý chất thải đã nghĩ ra nhiều cách khác nhau để tách các thành phần của thiết bị để gửi các thành phần riêng lẻ qua các kênh tái chế thích hợp. Ít nhất, họ sẽ chuyển qua một bên thứ ba có thể xử lý đúng loại rác đó. Công ty quản lý chất thải in J&G Environmental ước tính rằng họ thu gom khoảng 40 tấn WEEE một tuần.
Các loại mực và dung môi từng là mối nguy hiểm đến sức khỏe cũng đang được xử lý tốt, một phần nhờ vào các thị trường ở nước ngoài. Trường hợp tốt nhất liên quan đến quá trình thu hồi mực để lọc và tái tạo rồi làm ra mực đen chất lượng cao. Ngoài ra, xử lý mực hóa rắn bằng cách sử dụng vôi hoặc tro bay biến chất lỏng thành ‘bánh’ sau đó có thể được chuyển cho các cơ sở sử dụng năng lượng từ chất thải. Một số dung môi cũng có thể trải qua quá trình xử lý sinh học trong đó quá trình phân hủy sinh học biến chúng thành một loại bùn trơ, và sau đó có thể được đưa trở lại các dòng nước một cách an toàn.
Trước đây khả năng tái chế chất thải từng bị thách thức do có một số vấn đề, cụ thể là về khối lượng chất thải. Darren Fairlie, giám đốc tái chế tại J&G Environmental cho biết: “Một trong những vấn đề lớn nhất mà tôi gặp phải là khi máy in chạy bài quá nhỏ, việc thu gom rác thải là không khả thi về mặt kinh tế”. “Đặc biệt là các nhà in nhỏ. Họ thường chỉ chứa vật liệu đủ cho một tháng. Một số công ty quản lý chất thải, như chúng tôi, có thể nhận nhiều loại rác, nhưng những công ty khác thì không thể, và nếu nhà in không có đủ không gian trong sân để chứa một lượng vừa đủ từng loại rác, chúng sẽ bị thải ra như rác thông thường, và đó là một sự lãng phí ”.
Fairlie nói, điều này chỉ khẳng định quan điểm “ném mọi thứ vào một chỗ” vẫn còn phổ biến ở một số nhà in.
“Cách đây không lâu, bạn có thể lấy tất cả mọi thứ và gửi đến Châu Á để phân loại – nơi các phế liệu là một mặt hàng có giá trị – vì vậy việc loại bỏ suy nghĩ này có thể là một thách thức. . ”
Mặc dù việc quản lý tương đối dễ dàng đối với nhiều nguồn chất thải, vẫn có một số nguồn tiếp tục gây ra các vấn đề nghiêm trọng, ví dụ như nhựa. Trong khi một số loại nhựa có thể được tái chế để sử dụng trong quá trình ép phun hoặc sản xuất thành vật liệu xây dựng, các máy in thường sử dụng tấm nhựa ghép nhiều lớp. Theo Mike Jackson, giám đốc điều hành tại Prismm Environmental cho biết, “điều này chỉ giết chết tiềm năng tái chế của nó, bởi vì nhựa ghép lớp quá khó để xử lý. Nhựa polyme hỗn hợp cũng sẽ bị chôn lấp, hoặc đôi khi, được chuyển qua một nhà máy sử dụng năng lượng từ chất thải, bởi vì không có công nghệ nào có thể tách polyme một cách hiệu quả về mặt chi phí ”.
Rác thải từ nhãn mác cũng là một vấn đề, với khoảng 120.000 tấn rác được đưa vào bãi chôn lấp mỗi năm. Jackson nói: “Lĩnh vực nhãn đã hoạt động khá kém trong những năm gần đây. “Bởi vì nhãn có sự kết hợp của nhiều loại giấy và polyme như vậy nên việc xử lý rác một cách bền vững là một thách thức lớn.”
Tuy nhiên, tổ chức Prismm thực hiện một sáng kiến, hợp tác với Liên đoàn Công nghiệp In Anh (BPIF), để loại bỏ dòng chất thải khó xử lý này. Đề án Bãi Chôn Lấp Không Nhãn 2 của công ty đã chuyển thành công hơn 42.000 tấn chất thải ra khỏi bãi chôn lấp kể từ khi bắt đầu vào năm 2015. Điều quan trọng là không có thách thức về khối lượng vì số lượng nhỏ như 600kg vật liệu mỗi lần vẫn có thể thu gom được.
Nhưng Jackson thừa nhận rằng ngay cả với các tùy chọn mới có sẵn, một số nhà in vẫn chần chừ khi nói đến việc tái chế. “Tôi không muốn đưa ra những định kiến bao quát về ngành công nghiệp – khi mà nhiều công ty đang làm tốt hơn rất nhiều nếu chủ động phân loại chất thải – nhưng thường thì khi họ được mời chào một giải pháp tái chế giá cả hợp lý ngang với chôn lấp, họ lại từ chối vì không muốn tốn thêm công sức”, anh nói thêm.
Tuy nhiên, việc ban hành luật cấm nhập khẩu phế liệu ở Trung Quốc đồng nghĩa với việc nhiều nhà in sẽ phải “mài dũa”, theo Simon Ellin, giám đốc điều hành của Hiệp Hội Tái Chế. Ông nói: “Các công ty không còn có thể chỉ dựa vào vận chuyển phế liệu đến Trung Quốc.”
“Vì vậy, họ sẽ phải xem xét các giải pháp thay thế.” Làm như vậy chỉ có thể có lợi. Ví dụ công ty in Kingsley, đã thực hiện các bước để tách các chất thải của mình một cách hiệu quả hơn và làm như vậy đã giảm lượng chất thải xuống 75% trong khi giảm 89% chi phí loại bỏ chất thải. Trong khi đó, một công ty in báo đã kiểm tra lại chiến lược quản lý chất thải của mình và đạt được tỷ lệ tái chế lên đến 95%.
Fairlie, chủ công ty J&G Environmental đã giúp Kingsley và nhiều nhà in khác sửa đổi chính sách quản lý chất thải của họ cho biết: “Vẫn có thể kiếm tiền từ những phế liệu này”. “Một trong những khách hàng của chúng tôi đang phục vụ một công ty sản xuất kiếng mắt nổi tiếng và họ đang thu hồi khoảng 40 tấn phế liệu mỗi tuần cho riêng khách hàng này – giá có thể dao động từ 20 bảng Anh và lên đến 300 bảng Anh một tấn.”
Mặc dù nhà in cần phải có thái độ chủ động đối với chất thải của họ, rất nhiều lợi ích liên quan lại phụ thuộc vào công ty quản lý chất thải của họ. Jackson tại Prismm cho biết: “Các nhà in lớn hơn sẽ luôn được chăm sóc chu đáo, bởi vì họ có nhiều phế liệu tốt nhất và sinh lợi nhất”. “Các công ty vừa và nhỏ đôi khi mới có thể đạt được một phần lợi ích từ công ty xử lý rác thải vì họ có khối lượng rác nhỏ hơn và họ không có ngân sách để có một chuyên gia giám sát chất thải chuyên dụng và thị trường.”
Tuy nhiên, với vấn đề rác thải và tái chế ngày càng trở thành một ưu tiên đối với tất cả các ngành, điều quan trọng là các nhà in phải có sự trợ giúp và hỗ trợ phù hợp.
Jackson khuyên: “Hãy xem xét các hợp đồng xử lý chất thải và giá phế liệu của bạn thường xuyên”. “Công ty quản lý chất thải phù hợp sẽ sẵn lòng giúp tối đa hóa tỷ lệ thu hồi và doanh thu nguyên liệu của bạn với hệ thống được thiết kế riêng cho doanh nghiệp của bạn”.
Đạt được việc không đến bãi rác
Có nhiều thái độ khác nhau đối với việc không chôn lấp rác thải trong ngành in. Mặc dù ý tưởng chủ yếu nhận được sự ủng hộ từ tất cả khía cạnh, nhưng để đạt được trạng thái không lãng phí trong ngành có thể là một thách thức. Chất thải nguy hại, polyme hỗn hợp và nhãn tiếp tục xuất hiện nhiều vấn đề. Việc khắc phục chúng sẽ đòi hỏi một bước thay đổi trong tư duy đối với nhiều nhà in. Nhưng nó không phải là không thể, và cũng không phải là một khái niệm đặc biệt mới. Anglia Print là doanh nghiệp không có rác thải đến bãi chôn lấp kể từ năm 2005, trong khi Seacourt có trụ sở tại Oxfordshire đã không có rác thải từ năm 2009.
Không lãng phí có nghĩa là quản lý chất thải tốt hơn. Qua đó, doanh nghiệp đạt được lợi thế cạnh tranh so với các nhà in khác (vì nhiều khách hàng tích cực tìm kiếm thông tin xác thực về môi trường để cải thiện báo cáo Trách Nhiệm Xã Hội của doanh nghiệp họ), cơ hội PR tốt, và tuân thủ luật pháp hiện hữu và mới. Các công ty không chất thải đã đi trước các quy định về môi trường có thể vượt qua các quy định khác có thể được ban hành bởi chính quyền.
Simon Ellin, giám đốc điều hành của Hiệp hội Tái Chế cho biết: “In là một ngành công nghiệp tự cho phép mình không có rác thải”. “Hầu hết các vật liệu được sản xuất đều có thể tái chế và nếu không, vẫn có những lựa chọn khác, chẳng hạn như tái sử dụng hoặc đốt để lấy năng lượng từ chất thải”.
“Các công ty nên bắt đầu bằng cách xem xét lượng chất thải phát sinh, đo khối lượng và xác định các dòng nguyên liệu khó xử lý. Chọn đúng nhà cung cấp tái chế là chìa khóa thành công. Nếu họ cung cấp dịch vụ thu hồi được thiết kế riêng cho bạn, khả năng của họ sẽ được nâng cao để giúp các công ty giảm thiểu chất thải của họ hơn nữa. ”
Nguồn: https://www.printweek.com/features/article/what-printers-can-do-to-recycle-waste
